Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2014

VANIL CAFE

CHAP 1: 
Có lạ hay không khi có những nơi ta đã đi qua nó hàng trăm lần nhưng chưa từng biết đến sự tồn tại của nó. Vậy mà vào một ngày trời buông nắng, nó lại trở thành một nơi ta không thể xa rời?

Hoàng hôn lặng lẽ buông xuống. Cái nắng vàng nhẹ nhàng bao trùm khắp không gian. Hai con nhỏ cứng đầu ấy vẫn tiếp tục đi kiếm việc làm trong vô vọng, chán nản và mệt mỏi, sau 3 tiếng đi vòng quanh cái thành phố tưởng chừng rất nhỏ bé này. Cũng đã kiếm được vài chỗ nhận người, nhưng được cái này mất cái kia, chúng rời bỏ và kiên trì tìm lấy cho mình một sự hoàn mĩ riêng. Cho tới khi trở lại điểm xuất phát, chúng ngã gục xuống nền đất ướt đẫm sương đêm.
-                                 Giờ tính sao đây mày?
Nó ngước mặt lên nhìn Hà – con bạn thân nó thương suốt 3 năm nay. Đi đâu, làm gì, chơi cái gì cũng có hai đứa, giờ chả lẽ chỉ vì người ta không nhận hai mà chúng nó phải chia xa?
-                                 Thôi… Nó nhớ tới lúc mới đi, Hà chưa kịp ăn tối. Nếu đi tiếp có khi sẽ không chịu được. Nó đứng dậy, phủi sơ qua mấy chiếc lá nhỏ dính trên quần, chỉ về phía dãy café, nó nói:
-                                 Giờ mày vào Lạc Việt thử đi. Tao làm bên Hoài Lan. Không chung chỗ nhưng cũng chung đường.
-                                 Không thử chỗ khác hả mày?
-                                 Thôi. Mày vô đi.
-                                 Đợi tao tí.
Hà chạy nhanh qua dòng xe vội vã, đi vào trong quán. Nó không còn nhìn tháy cái dáng nhỏ bé, thoăn thoắt ấy nữa. Thở dài, nó nhìn xuống đôi chân đang tê ran lên: “Giỏi chưa Li, đi cả chiều rồi cũng về lại đây.” Khoảng 5 phút sau, Hà trở lại, nụ cười nở rộ trên môi:
-                                 Được nhận rồi mày à.
-                                 Ừ. Thôi đi về…
Nó nuối tiếc nhìn lại quãng đường đã đi qua và chợt dừng lại trước tấm biển tuyển người:
 -                Trời ơi có tuyển người kìa.
Chúng nó cùng nhìn về phía bên đường, nơi những ánh đèn bật lên làm sáng rực một khung trời tưởng như thiên đường:
-                                 Tuyển những 10 nhân viên phục vụ. Ê mày có khi chúng mình sẽ được làm chung đấy. Nó nắm chặt tay con bạn, như muốn giữ lấy cái gì đó rất quan trọng.
-                                 Ừ trông có vẻ rất đẹp lại rộng thế kia, chắc chưa tuyển đủ đâu. Bọn mình qua nhanh đi.
Hai đứa nắm tay nhau băng qua đường, dừng chân trước cổng, nó cúi người cố gắng giao tiếp với một thanh niên – theo quan sát – được nhận định là bảo vệ ở đó – trông anh khá bận với chiếc điện thoại trên tay:
 -               Anh ơi ở đây còn tuyển người không ạ?
-                                 Không biết. Anh ta nhún vai, tranh thủ nhắn thêm vài dòng nữa, anh cất điện thoại, nhìn xung quanh rồi chỉ vào trong khi một thanh niên to lớn bước ra: - Hỏi anh này thử nè. Người con trai mới xuất hiện cao hơn mét tám, thân hình có vẻ cân đối, khuôn mặt cũng ưa nhìn, anh ta đã cao lại còn đứng trên bậc khiến hai con nhỏ này khổ hết sức. Chúng nó phải ngước mặt lên cố gắng đón lấy ánh mắt của anh. Nó khèo tay Hà:
-                                 Anh ơi, ở đây còn tuyển người không ạ?
-                                 @##%$^%&@%@$$%
-                                 Dạ.
-                                 %!@&#*%(^)^&*&
-                                 Dạ
-                                 Thôi hai em vào đây.
Hai con nhóc lẽo đẽo theo sau, Hà thủ thỉ vào tai nó:
-                                 Ê ảnh nói gì vừa nãy dậy?
-                                 Tao có nghe được đâu.
-                                 Sao mày dạ ngon lành thế?
-                                 Thì dạ đại đi rồi từ từ tính tiếp.
-                                 Trời lỡ ảnh nói gì nguy hiểm thì sao.
-                                 Ở đây mày nghĩ có gì nguy hiểm mà nói.
Cánh cửa mở ra, một cảm giác ấm cúng lan toả, nó dắt tay Hà, rụt rè bước vào:
 -               Hai em ngồi đi, anh quản lí đang xuống.
Mọi thứ trong căn phòng được chăm chút tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ, từ những hình ảnh trên tường, tới bàn ghế, quầy thu ngân. Mọi thứ đều rất hài hoà, tạo cho người ta cảm giác thiện cảm ngay từ khi mới bước vào:
-                                 Sao tao với mày không biết tới quán café này sớm hơn nhỉ?
-                                 Đi mà hỏi ông Trời á? Sao ổng để một quán café đáng yêu như thế này ở trong góc, làm tao đi qua mấy lần có bao giờ thấy đâu.
Nó tranh thủ nhìn quanh, nắm bắt tình hình, qua tấm kính là một khu vườn nhân tạo, cực đẹp với lớp cỏ xanh mướt và hàng rào hoa hồng thơm phức. Ngay cả khi đã ngồi trong phòng vẫn có thể ngửi thấy mùi hoa phảng phất.
-                                 Ý. Hình như là anh quản lí. Hà khèo khèo tay nó. Chúng nó cùng đứng dậy, nó nắm chặt tay áo, hít một hơi thật sâu. Quản lí ở đây – khó có từ nào miêu tả được – khá lịch lãm trong bộ đồ vest – khuôn mặt phúc hậu hiền tư – mũi cao, da rám nắng – tựa người nước ngoài:
-                                 Chào hai em.
-                                 Dạ em chào anh ạ.
-                                 Hai đứa xin làm việc ca nào?
-                                 Dạ ca tối ạ. Vì kẹt việc học trên trường nữa, nên chúng nó quyết định làm ca tối để vừa đi học vừa đi làm.
-                                 Ừ ca tối từ 4h30 đến 11h. Lương khởi điểm là 1 triệu 7. Hai đứa làm được không?
-                                 Dạ được ạ. Cả hai đồng thanh. Quá tốt đi ấy chứ, vì vào thời điểm này, chỗ trả cao nhất chỉ tới 1 triệu rưỡi thôi mà chỉ nhận một đứa. Ở đây lương cao, chỗ làm quá đẹp, lại còn được làm chung với tri kỉ thì còn gì bằng.
-                                 Vậy thì ngày mai hai đứa tới làm. Nhớ đi đúng giờ.
-                                 Dạ em cảm ơn anh nhiều ạ.
-                                 Hai đứa để lại số điện thoại đi.
-                                 Dạ vâng ạ.
Anh quản lí đi vào trong, anh cao to vừa nãy ra lại với tờ giấy và cây bút trên tay. Từng hàng chữ nắn nót, chúng nó viết cẩn thận như gửi gắm tất cả niềm vui trong đó. Rốt cuộc, cái sự vất vả của cả hai đã được đền đáp. Chúng nó tung tăng ra về, tưởng như không còn gì ngăn cản được công việc hè của tụi nó nữa.
-                                 Có nhận hai cô bé đó không anh?
-                                 Hình như là có.
-                                 Cô bé áo đỏ nhìn dễ thương.
-                                 Ừ, phải công nhận.
“Hôm nay là buổi đi làm đầu tiên, nhất định mọi việc phải thật xuông xẻ.” Nó bẻ cổ áo, vuốt lại tóc, tự tin với bản thân mình, nó bước ra khỏi nhà: “Không biết con Hà có đi cùng không đây?” Đứng trước cửa nhà vài phút, nó quyết định dừng chờ đợi và tiến bước. “Nếu có gì nó sẽ gọi.” Đinh ninh là thế, nó chậm rãi bước đi, tận hưởng một buổi chiều đầy nắng. Tới ngã năm, nó bỗng dừng lại, chân không thể nhấc lên được nữa, nó đứng khựng vài giây: “Hình như có gì đó.” Nó quay lưng lại, con Hà đang chạy hớt ha hớt hải tới, chúng nó có thần giao cắt cảm đấy vì thân nhau quá rồi mà.
-                                 Trời ơi, tao rượt theo mày mệt quá.
-                                 Sao mày không gọi điện?
-                                 Hihi hết tiền rồi.
-                                 Con nhỏ này.
-                                 Sao tự nhiên đang đi mày lại dừng?
-                                 Trời tại tao tốt quá mà, tao biết là mày sắp tới nên tao đợi.
-                                 Phải không hay đang đợi có người dắt qua đường?
Dù đã học lớp 11 rồi, nhưng cách nó qua đường thì không khác gì một đứa trẻ. Nếu không phải tình thế bắt buộc sẽ chẳng bao giờ nó chịu đi qua đường một mình.
-                                 Làm gì có. Thôi đi đi mày kẻo trễ.
-                                 Mày! Tao nói với bố mẹ tao rồi, tối bố tao đón ở nhà mày, chúng ta sẽ được đi chung.
-                                 Haha nhất mày đó. Trời ơi xương tè á nha!
-                                 Tởm quá con.
“Đây rồi! Vanil café” Nó dừng chân, ngắm nhìn lại một lần nữa quán café ấy như muốn thu hết vào trong vùng kí ức đặc biệt của mình.
-                                 Đi vào đi mày.
Hà kéo tay nó lôi vào trong. Khác với Hà, nó nhát hơn một chút, có lẽ cũng vì 3 ngày trước đi làm, nó bị ấn tượng xấu nhiều quá, nên giờ khi xuất hiện ở chỗ mới, nó sợ lịch sử lập lại nên không dám làm gì cả, chỉ biết đứng nép mình sau con bạn, mặt cuối gầm xuống đất:
-                                 Dạ thưa anh, bọn em tới nhận việc ạ.
Mọi người đang tụ tập ở quanh quầy thu ngân, có cả ca sáng thì phải, anh cao to hôm bữa nhìn hai đứa nó, ánh mắt xoáy sâu hơn vào nó. Cũng phải thôi, tự nhiên có một nhân viên vào làm mà mặt lại cứ cúi gầm xuống, người thì lúc nào cũng trong trạng thái e dè, dù muốn hay không cũng phải dòm thử xem thực chất họ đang bị cái gì. Nó cũng không ngoại lệ.
 -               Hai đứa theo anh nha.
Nó vẫn giữ tay Hà không buông, anh dắt hai đứa nó lên lầu, giới thiệu qua khu A, khu R, quán bar rồi cả bếp và những công việc mà chúng nó sẽ làm trong thời gian sắp tới.
-                                 Em. Ngẩng cao đầu lên.
Hà đi lấy xô nước rồi chỉ còn mình nó đứng đó với anh kia:
-                                 Dạ.
Nó thở nhẹ:
-                                 Em lo lắng đến thế sao?
Rồi anh ấy quay lưng đi, không cần chờ nó trả lời.
-                                 Nè. Anh nhìn lại: - Theo anh xuống lau bàn ghế nha.
Nó lẽo đẽo chạy theo anh như một chú cún con. Tuy thấy quá đỗi xấu hổ về bản thân mình nhưng nó không biết làm gì hơn. Vì vốn dĩ bản chất nó rất mạnh mẽ, tự tin chứ đâu thế này. Nó cũng không muốn vậy, nên giữ người thẳng, nó ngước mặt nhìn mọi thứ xung quanh.
-                                 Đó đúng rồi. Cứ như vậy nha. Đừng cuối mặt xuống nữa.
-                                 Dạ.
Nó theo anh ấy ra khu vườn nhân tạo, mọi thứ còn tuyệt hơn hôm bữa khi nó nhìn qua tấm kính thuỷ tinh. Ở trong vườn còn có rất nhiều loại cây được cắt tỉa tỉ mỉ, có cả một hồ nước nhỏ với hai tảng đá cao được xếp cạnh nhau tự nhiên đến mức ta có cảm giác như có một dòng nước đang len lỏi giữa những tảng đá đó.
-                                 Em giúp anh Sa lau bàn ghế nha.
Nó nhận chiếc khăn từ tay anh cao lớn đó rồi chạy nhanh ra vườn, nó bắt đầu công việc. Cảm giác thật thoải mái khiến nó không thể nhịn được cười. Thấy lạ, anh Sa cất tiếng hỏi:
 -               Ê!
-                                 Dạ. Nó quay lại nhìn anh Sa. Người anh cũng nhỏ nhỏ, nhưng khuôn mặt khá baby, nhìn rất trẻ nữa, nó đoán mẩm chắc anh chỉ hơn nó hai ba tuổi là cùng:
-                                 Em tên gì đó?
-                                 Dạ Li ạ. Anh tên gì ạ?
-                                 Sa. Em bao nhiêu tuổi, nhìn vẫn còn trẻ ha?
-                                 Dạ 17 tuổi ạ.
-                                 Ồ dậy là học xong 11 rồi đúng không?
-                                 Dạ. Vừa nãy anh thấy hai đứa đi bộ tới. Ủa dậy là bạn em đâu rồi? Nó có làm ở đây không?
-                                 Dạ. Hình như là nó làm ở trên á.
-                                 Ừ thôi lau tiếp đi.
Nó quay lại với công việc, buổi đầu gặp gỡ chỉ có thế nhưng với nó thì vô cùng quan trọng vì nó đã có thêm một người bạn mới ở chỗ làm, không hiểu sao nhưng nó thấy anh Sa cực dễ gần, với ánh mắt biết cười đó nữa thì … quả thật nhìn anh rất đáng yêu.
Anh đã dừng tay, thay vì lau tiếp, anh bưng những chậu hoa nhỏ vào thay nước. Nó cũng cầm vài bình chạy vào giúp anh, cái dáng nó chạy nhìn mới buồn cười làm sao. Nó cũng tự biết thế, đã sửa nhưng không thành, nó quyết sống với chính mình cho khoẻ:
 -                 Đó, sau khi lau xong thì mình đi lấy trà, em lên bếp lấy trà đi.
Anh đưa cho nó một cái bình thuỷ màu xanh, rồi chỉ lên lầu. Mới tới đây có một lần, nó hơi lúng túng khi chưa xác định được chỗ nào với chỗ nào. Thấy nó đứng nhìn lên trên với vẻ mặt khó hiểu, anh Sa cười, lấy lại bình thuỷ anh nói:
-                                 Đi theo anh nha. Giờ anh đi đâu em theo đó.
-                                 Dạ.
Anh bước nhanh qua bậc thang, nó cũng chạy đi cùng. Vô trong bếp, anh lấy trà, lấy nước sôi, nó đứng ngoài nhìn vào, các chị đang lau kính, dọn dẹp, còn nó thì có vẻ rảnh rỗi, anh Sa trở ra lại, nó vẫn chạy theo không khác gì một chú cún con. Nó chúa ghét thế này, trước giờ quen chỉ chỏ, hướng dẫn cho người khác, giờ phải làm theo lại còn trong tư thế rất bị động nữa khiến nó khó thở và bực mình. Xuống dưới quầy thu ngân, anh chuẩn bị dao nỉa cho những khách hàng muốn ăn tối, anh dặn nó mỗi bữa tới cứ làm thế này là ổn. Nó nhìn theo, cũng chen tay vô được vài thứ rồi lại ở không.
-                                 Xong hết mọi việc thì em cứ ngồi ở đây canh khách. Khách vào thì bưng trà ra rồi đưa menu, ở đây có menu nước với đồ ăn. Em bưng ra, nhớ order  đúng để hồi thu ngân kiểm tra cho dễ.
-                                 Dạ.
Nó cố gắng tiếp thu hết những gì anh vừa truyền đạt một cách tích cực nhất. Mọi thứ dường như đã ổn, Hà cũng vừa xuống chỗ nó.
-                                 Chị Ngọc bảo khi nào rảnh tao có thể đi lung tung. Hà leo lên ghế ngồi cùng, nó rút điện thoại ra lướt web. Anh Sa ngồi đối diện, lâu lâu anh nhìn nó, lâu lâu lại chống cằm nhìn ra ngoài. Hà hỏi nhỏ:
-                                 Anh ấy tên gì vậy?
-                                 Anh Sa.
-                                 Ồ.
-                                 Trời ơi bao giờ cho hết ca. Anh Nam bước vào, anh là bảo vệ ca sáng, rất cao, da rám nắng, cơ bắp cuồn cuộn, đúng chất bảo vệ. Nó biết tên anh vì có vẻ anh khá thân với quản lí Minh, hai người họ giỡn rất tự nhiên trước đó. Trông anh còn có vẻ là bạn tốt với anh Kha, người con trai xuất hiện xuyên suốt từ đâu tới bây giờ kể từ lúc nó vừa mới bước chân vào xin việc.
-                                 Anh anh xem em để tóc này có đẹp không?
Cả phòng quay lại nhìn chị Ánh – thu ngân. Chị có một nét sắc sảo khó lòng chê được: mắt một mí to, mũi cao dọc dừa, làn da trắng, tóc dài chấm lưng mượt mà. Nó đã khựng lại nhiều giây khi mới thấy chị ấy:
-                                 Ừ em để tóc nào cũng giống con bò.
-                                 Gì chứ?
-                                 Anh nói đùa á.
Anh Nam rút hột quẹt, châm điếu thuốc, anh nhìn hai con nhỏ mới vào rồi đi ra ngoài. Có vẻ cũng không ấn tượng lắm và anh cũng không có ý muốn nói chuyện thì phải.
 -               Thôi mấy đứa lên ăn cơm đi.

Anh Minh nói. Thường thì mọi người sẽ ăn cơm vào lúc 5 giờ rồi bắt đầu từ 6 giờ thì mỗi người một việc. Anh Sa chạy lại lên bếp, hai con nhỏ chạy theo sau. Không biết Sa có cảm thấy thú vị không khi mỗi bước chân của anh đều có người theo cùng.